思嵩送劉推官赴幕府

宋代 郭祥正
我思嵩兮,三十六峰之蔥蒼。雲霞卷舒兮,紛五色而爛朝陽。 渺群仙之不可見兮,時有鸞鶴雙翱翔。窮崖斷壑兮,飛泉吼怒舂琳琅。 儼修松與美竹兮,碧離離而低昂。考周室之卜世兮,顧八表為中央。 天乃寵於吾宋兮,六陵相差而永藏。惟傳祚之億萬兮,豈八百以為之長。 引伊洛之二水兮,聿通汴而注揚。回黃流於故道兮,滅湍射而汪洋。 橫星橋於河漢兮,紫闕峙而煒煌。列槐植之行秀兮,歷五代而經唐。 承太平之雨露兮,幸不遭乎伐戕。為眾木之耆艾兮,如羽蓋之迭張。 慨離彼而適此兮,亦出處之靡常。既寓情於物表兮,獨思嵩之未忘。 忽有客兮鼓楫,言別我兮靈羊。將度庾嶺,沿濤江。 涉淮溯汴,入幕乎洛陽。詞氣有餘,頓挫鏗鏘。誠南士之穎出,然未始離乎炎荒。 請陟嵩而遠覽,循今古而徜徉。矯垂天之翼,燦瓊瑤之章。 於是被詔音,登玉堂。返視乎羅浮朱明,如棄魚目而懷夜光也。
sōng   sān shí liù fēng zhī cōng cāng yún xiá juǎn shū fēn   ér làn zhāo yáng    
miǎo qún xiān zhī jiàn   shí yǒu luán shuāng áo xiáng qióng duàn fēi   quán hǒu chōng lín láng    
yǎn xiū sōng měi zhú   ér áng kǎo zhōu shì zhī shì   biǎo wèi zhōng yāng    
tiān nǎi chǒng sòng   liù líng xiāng chà ér yǒng cáng wéi chuán zuò zhī wàn   bǎi wéi zhī zhǎng    
yǐn luò zhī èr shuǐ   tōng biàn ér zhù yáng huí huáng liú dào miè   tuān shè ér wāng yáng    
héng xīng qiáo hàn   quē zhì ér wěi huáng liè huái zhí zhī xíng xiù   dài ér jīng táng    
chéng tài píng zhī   xìng zāo qiāng wèi zhòng zhī ài   gài zhī dié zhāng    
kǎi ér shì   chū chù zhī cháng qíng biǎo   sōng zhī wèi wàng    
yǒu   yán bié líng yáng jiāng lǐng yán   tāo 沿 jiāng    
shè huái biàn   luò yáng yǒu dùn   cuò kēng qiāng chéng nán shì zhī yǐng chū rán wèi   shǐ yán huāng      
qǐng zhì sōng ér yuǎn lǎn   xún jīn ér cháng yáng jiǎo chuí tiān zhī càn   qióng yáo zhī zhāng    
shì bèi zhào yīn   dēng táng fǎn shì luó zhū míng   ér huái guāng