四十詠 其三十四 王山人伯稠

明代 王世貞
王生托清狂,貧不解工俗。對客無寒暄,匕箸恣所欲。 及乎命筆時,紛紛墜珠玉。秀色若可餐,清音宛相屬。 忌者攻其瑕,雖瑕意亦足。
wáng shēng tuō qīng kuáng   pín jiě gōng duì hán xuān   zhù suǒ    
mìng shí   fēn fēn zhuì zhū xiù ruò cān qīng   yīn wǎn xiāng zhǔ    
zhě gōng xiá   suī xiá