四十詠 其二十 喻杭州均

明代 王世貞
邦相強項人,焉能事言路。流落湘楚間,深衷托騷賦。 循吏足自寬,文苑雅相慕。登我弇山堂,握手遂成故。 嫫母猶在宮,毋使蛾眉妒。
bāng xiāng qiáng xiàng rén   yān néng shì yán liú luò xiāng chǔ jiān shēn   zhōng tuō sāo    
xún kuān   wén yuàn xiàng dēng yān shān táng   shǒu suì chéng    
yóu zài gōng   shǐ 使 é méi