四十一歲歲莫日歌

宋代 蘇轍
小兒不知老人意,賀我明年四十二。 人生三十百事衰,四十已過良可知。 少年讀書不曉事,坐談王霸了不疑。 脂車秣馬試長道,一日百里先自期。 不知中途有陷阱,山高日莫多棘茨。 長裾大袖足鉤挽,卻行欲返筋力疲。 蝮蛇當前猛虎後,脫身且免充朝飢。 歸來掩卷淚如雨,平生讀書空自誤。 山中故人一長笑,布衣脫粟何所苦。 古人知非不嫌晚,朝來聞道行當返。 四十一歲不可言,四十二歲聊自還。
xiǎo ér zhī lǎo rén   míng nián shí èr  
rén shēng sān shí bǎi shì shuāi   shí guò liáng zhī  
shào nián shū xiǎo shì   zuò tán wáng liǎo  
zhī chē shì cháng dào   bǎi xiān  
zhī zhōng yǒu xiàn jǐng   shān gāo duō  
cháng xiù gōu wǎn   què xíng fǎn jīn  
shé dāng qián měng hòu   tuō shēn qiě miǎn chōng cháo  
guī lái yǎn juàn lèi   píng shēng shū kōng  
shān zhōng rén cháng xiào   tuō suǒ  
rén zhī fēi xián wǎn   zhāo lái wén dào héng dāng fǎn  
shí suì yán   shí èr suì liáo hái