四時詞 其一

元代 劉永之
蘭風吹暖度書幃,桃雨烘晴映玉池。鬼谷樹深衣濕翠,一簾花影碎琉璃。
lán fēng chuī nuǎn shū wéi   táo hōng qíng yìng chí guǐ shù shēn shī cuì   lián huā yǐng suì liú li