四時詞擬徐陵用今體次東坡舊韻 春

宋代 李之儀
紅綠枝頭自開落,薄日低雲天一幕。可堪困緒尚眠蠶,未擬歡心隨破萼。 寶環半脫畏侵肌,百刻縈香竟屬誰。旋制稱衣宮樣窄,慵看架上去年衣。
hóng zhī tóu kāi luò   báo yún tiān kān kùn shàng mián cán   wèi huān xīn suí è
bǎo huán bàn tuō wèi qīn   bǎi yíng xiāng jìng shǔ shuí xuán zhì chēng gōng yàng zhǎi   yōng kàn jià shǎng nián