四時詞

宋代 蘇軾
春雲陰陰雪欲落,東風和冷驚羅幕。 漸看遠水綠生漪,未放小桃紅入萼。 佳人瘦盡雪膚肌,眉斂春愁知為誰。 深院無人剪刀響,應將白紵作春衣。 垂柳陰陰日初永,蔗漿酪粉金盤冷。 簾額低垂紫燕忙,蜜脾已滿黃蜂靜。 高樓睡起翠眉嚬,枕破斜紅未肯勻。 玉腕半揎雲碧袖,樓前知有斷腸人。 新愁舊恨眉生綠,粉汗余香在蘄竹。 象床素手熨寒衣,爍爍風燈動華屋。 夜香燒罷掩重扃,香霧空濛月滿庭, 抱琴轉軸無人見,門外空聞裂帛聲。 霜葉蕭蕭鳴屋角,黃昏斗覺羅衾薄。 夜風搖動鎮帷犀,酒醒夢回聞雪落。 起來呵手畫雙鴉,醉臉輕勻襯眼霞。 真態香生誰畫得,玉如縴手嗅梅花。
chūn yún yīn yīn xuě luò   dōng fēng lěng jīng luó  
jiàn kàn yuǎn shuǐ shēng   wèi fàng xiǎo táo hóng è  
jiā rén shòu jǐn xuě   méi liǎn chūn chóu zhī wèi shuí  
shēn yuàn rén jiǎn dāo xiǎng   yīng jiāng bái zhù zuò chūn  
chuí liǔ yīn yīn chū yǒng   zhè jiāng 漿 lào fěn jīn pán lěng  
lián é chuí yàn máng   mǎn 滿 huáng fēng jìng  
gāo lóu shuì cuì méi pín   zhěn xié hóng wèi kěn yún  
wàn bàn xuān yún xiù   lóu qián zhī yǒu duàn cháng rén  
xīn chóu jiù hèn méi shēng   fěn hàn xiāng zài zhú  
xiàng chuáng shǒu yùn hán   shuò shuò fēng dēng dòng huá  
xiāng shāo yǎn zhòng jiōng   xiāng kōng méng yuè mǎn 滿 tíng  
bào qín zhuǎn zhóu rén jiàn   mén wài kōng wén liè shēng  
shuāng xiāo xiāo míng jiǎo   huáng hūn dòu jué luó qīn báo  
fēng yáo dòng zhèn wéi   jiǔ xǐng mèng huí wén xuě luò  
lai shǒu huà shuāng   zuì liǎn qīng yún chèn yǎn xiá  
zhēn tài xiāng shēng shuí huà   qiàn shǒu xiù méi huā