四時詞

唐代 劉淑頤
雲母空窗曉煙薄,池邊雨過飄帷幕。 日長風暖柳青青,銀錢千條度虛閣。捲簾巢燕羨雙飛,芳草王孫歸不歸? 曾寄錦書無限意,篋香消盡別時衣。午睡醒來愁未醒,煩襟乍觸冰台冷。 白蓮池畔送清香,樓角漸移當路影。 臨風興嘆落花頻,又喜幽亭蕙草新。 永日迢迢無一事,雙雙斗雀動階塵。水映輕苔猶隱綠,夜窗颯颯搖寒竹。 井邊疏影落高梧,鳥啄風箏碎珠玉。覺來紅樹背銀屏,露濕叢蘭月滿庭。 扃閉朱門人不到,輕羅小扇撲流螢。 城上暮雲凝鼓角,狐裘不暖錦衾薄。樓寒院冷接平明,檐外霜花染羅幕。 煙生密竹早歸鴉,向鏡輕勻襯臉霞。 遲日未能消野雪,故穿庭樹作飛花。
yún kōng chuāng xiǎo yān báo   chí biān guò piāo wéi  
cháng fēng nuǎn liǔ qīng qīng   yín qián qiān tiáo juàn lián cháo yàn xiàn shuāng fēi fāng   cǎo wáng sūn guī guī    
céng jǐn shū xiàn   qiè xiāng xiāo jìn bié shí shuì xǐng lái chóu wèi xǐng fán   jīn zhà chù bīng tái lěng    
bái lián chí pàn sòng qīng xiāng   lóu jiǎo jiàn dāng yǐng  
lín fēng xīng tàn luò huā pín   yòu yōu tíng huì cǎo xīn  
yǒng tiáo tiáo shì   shuāng shuāng dòu què dòng jiē chén shuǐ yìng qīng tái yóu yǐn   chuāng yáo hán zhú    
jǐng biān shū yǐng luò gāo   niǎo zhuó fēng zhēng suì zhū jué lái hóng shù bèi yín píng   shī cóng lán yuè mǎn tíng 滿    
jiōng zhū mén rén dào   qīng luó xiǎo shàn liú yíng  
chéng shàng yún níng jiǎo   qiú nuǎn jǐn qīn báo lóu hán yuàn lěng jiē píng míng yán   wài shuāng huā rǎn luó    
yān shēng zhú zǎo guī   xiàng jìng qīng yún chèn liǎn xiá  
chí wèi néng xiāo xuě   chuān 穿 tíng shù zuò fēi huā