思親

宋代 陳柏
天外東風吹塞沙,忽聞歸雁落梅花。江城此夜正春雨,獨倚闌干心到家。
tiān wài dōng fēng chuī sāi shā   wén guī yàn luò méi huā jiāng chéng zhèng chūn   lán gān xīn dào jiā