思平泉樹石雜詠一十首·海上石筍

唐代 李德裕
常愛仙都山,奇峰千仞懸。迢迢一何迥,不與眾山連。 忽逢海嶠石,稍慰平生憶。何以慰我心,亭亭孤且直。
cháng ài xiān dōu shān   fēng qiān rèn xuán tiáo tiáo jiǒng   zhòng shān lián
féng hǎi qiáo shí   shāo wèi píng shēng wèi xīn   tíng tíng qiě zhí