四民詩其三·工

宋代 范仲淹
先生教百工,作為天下器。 周旦意不配刊之考工記。嗟嗟遠聖人, 製度日以紛。窈窕阿房宮, 萬態橫青雲。熒煌甲乙帳, 一朝那肯焚。秦漢驕心起, 陳隋益其侈。鼓舞天下風, 滔滔弗能止。可甚佛老徒, 不取慈儉書。竭我百家產, 崇樂一室居。四海競如此, 金碧照萬里。茅茨帝者榮, 今為庶為恥。宜哉老成言, 欲攦般輪指。
xiān sheng jiào bǎi gōng   zuò wéi tiān xià
zhōu dàn pèi kān zhī kǎo gōng jiē jiē yuǎn shèng rén  
zhì fēn yǎo tiǎo ē páng gōng  
wàn tài héng qīng yún yíng huáng jiǎ zhàng  
zhāo kěn fén qín hàn jiāo xīn  
chén suí chǐ tiān xià fēng  
tāo tāo néng zhǐ shèn lǎo  
jiǎn shū jié bǎi jiā chǎn  
chóng shì hǎi jìng  
jīn zhào wàn máo zhě róng  
jīn wèi shù wèi chǐ zāi lǎo chéng yán  
bān lún zhǐ