四民詩其二·農

宋代 范仲淹
聖人作耒耜,蒼蒼民乃粒。 國俗儉且淳,人足而家給。 九載襄陵禍,比戶猶安輯。 何人變清風,驕奢日相襲。 製度非唐虞,賦斂由呼和浩特吸。 傷哉田桑人,常悲大弦急。 一夫耕幾壠,游墮如雲集。 一蠶吐幾絲,羅綺如山入。 太平不自存,凶荒亦何及。 神農與后稷,有靈應為泣。
shèng rén zuò lěi   cāng cāng mín nǎi
guó jiǎn qiě chún   rén ér jiā
jiǔ zài xiāng líng huò   yóu ān
rén biàn qīng fēng   jiāo shē xiāng
zhì fēi táng   liǎn yóu hào
shāng zāi tián sāng rén   cháng bēi xián
gēng lǒng   yóu duò yún
cán   luó shān
tài píng cún   xiōng huāng
shén nóng hòu   yǒu líng yìng wèi