四明越添監連日惠詩不能盡繼匠手次唐律韻以

宋代 曹彥約
馬口為銜不自寧,轍環唯筆可深耕。 門迎滄海襟期闊,地帶天潢句法清。 吾道本無青白眼,世情休歡短長檠。 珠璣肯袖來昌谷,不道陳人畏後生。
kǒu wèi xián níng   zhé huán wéi shēn gēng  
mén yíng cāng hǎi jīn kuò   dài tiān huáng qīng  
dào běn qīng bái yǎn   shì qíng xiū huān duǎn cháng qíng  
zhū kěn xiù lái chāng   dào chén rén wèi hòu shēng