司理弟之官岳陽相別於定王台悽然有感為賦五詩以餞其行 其四

宋代 真德秀
心源本澄靜,皎月懸晴空。利慾一汩之,晶明變塵矇。 擾擾千蟯蛔,攢攢萬銛鋒。昏冥弗自覺,乃與禽犢同。 一朝發深省,妙理仍昭融。要須大敵勇,鉤援臨崇墉。 不見簞瓢人,四勿收殊功。
xīn yuán běn chéng jìng   jiǎo yuè xuán qíng kōng zhī jīng   míng biàn chén méng    
rǎo rǎo qiān náo huí   zǎn zǎn wàn xiān fēng hūn míng jué nǎi   qín tóng    
zhāo shēn xǐng   miào réng zhāo róng yào yǒng gōu   yuán lín chóng yōng    
jiàn dān piáo rén   shōu shū gōng