四檻花

宋代 曹勛
鴛瓦霜濃,獸爐煙冷,瑣窗漸明。芙蓉紅暈減,疏篁曉風清。睡覺猶眠,怯新寒,仍宿酒,尚有餘酲。擁閒衾。先記早梅糝糝,流水泠泠。 須記歲月堪驚。最難管、蒼華滿鏡生。心地常自樂,誰能問枯榮。一味情塵、揩摩盡,人間世,更沒虧成。惟蕭散,眠食外,且樂昇平。
yuān shuāng nóng   shòu yān lěng   suǒ chuāng jiàn míng róng hóng yùn jiǎn   shū huáng xiǎo fēng qīng shuì jiào yóu mián   qiè xīn hán   réng 宿 jiǔ   shàng yǒu chéng yōng xián qīn xiān zǎo méi shēn shēn   liú shuǐ líng líng
suì yuè kān jīng zuì nán guǎn cāng huá mǎn 滿 jìng shēng xīn cháng   shuí néng wèn róng wèi qíng chén kāi jǐn   rén jiān shì   gèng méi kuī chéng wéi xiāo sàn   mián shí wài   qiě shēng píng