寺居夜起

宋代 呂本中
山深夜無人,竹密風露集。長空新過雨,尚覺星斗濕。 避地走天涯,如何免拘縶。朝憂粟囊盡,莫恐賊報急。 荒城兵火後,所至復未葺。古寺半頹垣,梟嘯鬼亦泣。 感事念平生,徘徊近階立。
shān shēn rén   zhú fēng cháng kōng xīn guò shàng   jué xīng dǒu shī    
zǒu tiān   miǎn zhí cháo yōu náng jǐn   kǒng zéi bào    
huāng chéng bīng huǒ hòu   suǒ zhì wèi bàn tuí yuán xiāo   xiào guǐ    
gǎn shì niàn píng shēng   pái huái jìn jiē