思佳客 其一
已盡江郎欲盡才,心扉自恨又輕開。詩從夜雨聲中覓,情向春田錯里栽。
閒語笑,費疑猜。人間最遠是蓬萊。為他一滴紅兒淚,願付今生半世哀。
yǐ
已
jǐn
盡
jiāng
江
láng
郎
yù
欲
jǐn
盡
cái
才
,
xīn
心
fēi
扉
zì
自
hèn
恨
yòu
又
qīng
輕
kāi
開
。
。
shī
詩
cóng
從
yè
夜
yǔ
雨
shēng
聲
zhōng
中
mì
覓
,
qíng
情
xiàng
向
chūn
春
tián
田
cuò
錯
lǐ
里
zāi
栽
。
。
xián
閒
yǔ
語
xiào
笑
,
fèi
費
yí
疑
cāi
猜
。
。
rén
人
jiān
間
zuì
最
yuǎn
遠
shì
是
péng
蓬
lái
萊
。
。
wèi
為
tā
他
yī
一
dī
滴
hóng
紅
ér
兒
lèi
淚
,
yuàn
願
fù
付
jīn
今
shēng
生
bàn
半
shì
世
āi
哀
。
。