思歸引

宋代 曹勛
歲崢嶸以高逝兮,辰一往而不返。 夫君胡為乎,伏幽陵而連蹇。 邈佳人之懷余兮,策予馬之不前。 亘川塗之修阻以紛錯,兮雪漫漫而蔽天。 期百舍之不息兮,命予駕而勉旃。
suì zhēng róng gāo shì   chén wǎng ér fǎn
jūn wéi   yōu líng ér lián jiǎn
miǎo jiā rén zhī huái   zhī qián
gèn chuān zhī xiū fēn cuò   xuě màn màn ér tiān
bǎi shè zhī   mìng jià ér miǎn zhān