思二亭送光祿謝寺丞歸滁陽

宋代 歐陽修
吾嘗思豐樂,魂夢不在身。 三年永陽謫,幽谷最來頻。 谷口兩三家,山泉為四鄰。 但聞山泉聲,豈識山意春。 春至換群物,花開思故人。 故人今何在,憔悴潁之濱。 人去山自綠,春歸花更新。 空令谷中叟,笑我種花勤。
cháng fēng   hún mèng zài shēn
sān nián yǒng yáng zhé   yōu zuì lái pín
kǒu liǎng sān jiā   shān quán wèi lín
dàn wén shān quán shēng   shí shān chūn
chūn zhì huàn qún   huā kāi rén
rén jīn zài   qiáo cuì yǐng zhī bīn
rén shān   chūn guī huā gēng xīn
kōng lìng zhōng sǒu   xiào zhòng huā qín