四代好

宋代 程垓
翠幕東風早。蘭窗夢,又被鶯聲驚覺。起來空對,平階弱絮,滿庭芳草。厭厭未欣懷抱。記柳外、人家曾到。憑畫闌、那更春好花好酒好人好。 春好尚恐闌珊,花好又怕,飄零難保。直饒酒好□澠未抵意中人好。相逢盡拚醉倒。況人與、才情未老。又豈關、春去春來,花愁花惱。
cuì dōng fēng zǎo lán chuāng mèng   yòu bèi yīng shēng jīng jué lai kōng duì   píng jiē ruò   mǎn 滿 tíng fāng cǎo yān yān wèi xīn huái bào liǔ wài rén jiā céng dào píng huà lán gèng chūn hǎo huā hǎo jiǔ hǎo rén hǎo
chūn hào shàng kǒng lán shān   huā hǎo yòu   piāo líng nán bǎo zhí ráo jiǔ hǎo   miǎn wèi zhōng rén hǎo xiāng féng jǐn pàn zuì dào kuàng rén cái qíng wèi lǎo yòu guān chūn chūn lái   huā chóu huā nǎo