思春曲

近現代 盧青山
我思春風吹我山,使我花木回春妍。如十六女情初動,觸處無不心砰然。 我思春風吹我水,微波漾漾聲娓娓。如十八女倚情人,呢喃一路何旖旎。 我思春風吹我心,東南西北如游雲。游之既倦歸故國,守我山水長相親。 我思春風吹我體,吹出城市五千里。吹落山中我屋旁,屋旁花色紅如喜。 我思春風吹我愁,遙遙吹入洞庭舟。故人執槳久相待,相攜直向蓬瀛丘。 我思春風長吹我,隨心而起隨心墮。可惜春風唯能吹我筆,擱筆依然如鑰鎖。 所思萬事無不非,嗟汝春風徒吹吹。
chūn fēng chuī shān   shǐ 使 huā huí chūn yán shí liù qíng chū dòng   chù chù xīn pēng rán
chūn fēng chuī shuǐ   wēi yàng yàng shēng wěi wěi shí qíng rén   nán
chūn fēng chuī xīn   dōng nán 西 běi yóu yún yóu zhī juàn guī guó   shǒu shān shuǐ zhǎng xiàng qīn
chūn fēng chuī   chuī chū chéng shì qiān chuī luò shān zhōng páng   páng huā hóng
chūn fēng chuī chóu   yáo yáo chuī dòng tíng zhōu rén zhí jiǎng jiǔ xiāng dài   xiāng xié zhí xiàng péng yíng qiū
chūn fēng zhǎng chuī   suí xīn ér suí xīn duò chūn fēng wéi néng chuī   rán yào suǒ
suǒ wàn shì fēi   jiē chūn fēng chuī chuī