四哀歌

近現代 裴濤
汝或登我堂,汝或求我漿。如何同蹇拙,流轉到他鄉。 黃昏鬧市里,一曲碾我腸。曲中意如何,其意久低昂。 似說生平事,寒如階上霜。如霜又如露,說道也茫茫。 此曲何時終,有人立其側。未慣弓弦音,已慣煙塵色。 我技良未佳,胡為君袖濕。君或失意人,失意無南北。 感我區區懷,何必曾相識。與君俱無言,一時歸沉寂。 聽者如未聞,見者如未睹。行人過紛紛,獨坐人稀處。 閱人亦多矣,多過長亭樹。偶然逢其憐,偶然逢其怒。 余者各匆匆,零星或一顧。彼此皆漠然,一朝又一暮。 見子於橋側,見子於河濱。見子於風雪,見子於千門。 天地雖雲闊,何能置子身。見子之奔突,見子之逡巡。 見子之狂喜,見子之病貧。生命總游離,相對如微塵。
huò dēng táng   huò qiú jiāng 漿 tóng jiǎn zhuō   liú zhuǎn dào xiāng
huáng hūn nào shì   niǎn cháng zhōng   jiǔ áng
shì shuō shēng píng shì   hán jiē shàng shuāng shuāng yòu   shuō dào máng máng
shí zhōng   yǒu rén wèi guàn gōng xián yīn   guàn yān chén
liáng wèi jiā   wéi jūn xiù shī jūn huò shī rén   shī nán běi
gǎn huái   céng xiāng shí jūn yán   shí guī chén
tīng zhě wèi wén   jiàn zhě wèi xíng rén guò fēn fēn   zuò rén chù
yuè rén duō   duō guò cháng tíng shù ǒu rán féng lián   ǒu rán féng
zhě cōng cōng   líng xīng huò jiē rán   zhāo yòu
jiàn zi qiáo   jiàn zi bīn jiàn zi fēng xuě   jiàn zi qiān mén
tiān suī yún kuò   néng zhì zi shēn jiàn zi zhī bēn   jiàn zi zhī qūn xún
jiàn zi zhī kuáng   jiàn zi zhī bìng pín shēng mìng zǒng yóu   xiāng duì wēi chén