蜀中言懷

唐代 王適
獨坐年將暮,常懷志不通。有時須問影,無事卻書空。 棄置如天外,平生似夢中。蓬心猶是客,華發欲成翁。 跡滯魂逾窘,情乖路轉窮。別離同夜月,愁思隔秋風。 老少悲顏駟,盈虛悟翟公。時來不可問,何用求童蒙。
zuò nián jiāng   cháng huái zhì tōng yǒu shí wèn yǐng   shì què shū kōng
zhì tiān wài   píng shēng shì mèng zhōng péng xīn yóu shì   huá chéng wēng
zhì hún jiǒng   qíng guāi zhuǎn qióng bié tóng yuè   chóu qiū fēng
lǎo shào bēi yán   yíng gōng shí lái wèn   yòng qiú tóng méng