述志詩二首 其二

魏晉 嵇康
斥鴳擅蒿林,仰笑神鳳飛。坎井蝤蛙宅,神龜安所歸。 恨自用身拙,任意多永思。遠實與世殊,義譽非所希。 往事既已謬,來者猶可追。何為人事間,自令心不夷。 慷慨思古人,夢想見容輝。願與知己遇,舒憤啟幽微。 岩穴多隱逸,輕舉求吾師。晨登箕山巔,日夕不知飢。 玄居養營魄,千載長自綏。
chì yàn shàn hāo lín   yǎng xiào shén fèng fēi kǎn jǐng qiú zhái   shén guī ān suǒ guī
hèn yòng shēn zhuō   rèn duō yǒng yuǎn shí shì shū   fēi suǒ
wǎng shì miù   lái zhě yóu zhuī wéi rén shì jiān   lìng xīn
kāng kǎi rén   mèng xiǎng jiàn róng huī yuàn zhī   shū fèn yōu wēi
yán xué duō yǐn   qīng qiú shī chén dēng shān diān   zhī
xuán yǎng yíng   qiān zǎi zhǎng suí