書鄭伯固冷齋卷

明代 王恭
肉食厭藜藿,貂衣哂逢掖。朝醉邯鄲春,莫宿平原宅。 香街白馬動行軒,羨君讀書長閉門。華堂綺席仍擊鐘,羨君一瓢常屢空。 石崇舍下金如土,田鼢門前客無數。君將富貴等浮雲,卻向人間獨辛苦。 高齋卷幔對青山,曲幾殘尊野菜盤。簾前水鳥將心遠,燈下松霜落夢寒。 幾年在泮閒搔首,祿米何曾足沽酒。弟子頻分出首符,故人已結朝天綬。 他時青紫系黃金,莫負悠悠冰雪心。
ròu shí yàn huò   diāo shěn féng cháo zuì hán dān chūn   宿 píng yuán zhái
xiāng jiē bái dòng xíng xuān   xiàn jūn shū zhǎng mén huá táng réng zhōng   xiàn jūn piáo cháng kōng
shí chóng shě xià jīn   tián fén mén qián shù jūn jiāng guì děng yún   què xiàng rén jiān xīn
gāo zhāi juǎn màn duì qīng shān   cán zūn cài pán lián qián shuǐ niǎo jiāng xīn yuǎn   dēng xià sōng shuāng luò mèng hán
nián zài pàn xián sāo shǒu   祿 zēng jiǔ pín fēn chū shǒu   rén jié cháo tiān shòu
shí qīng huáng jīn   yōu yōu bīng xuě xīn