書趙知院墨梅後

宋代 潘牥
疏蕊暗藏春意足,橫枝老閱歲華深。 廣平能賦君能畫,總是平生鐵石人。
shū ruǐ àn cáng chūn   héng zhī lǎo yuè suì huá shēn
guǎng píng néng jūn néng huà   zǒng shì píng shēng tiě shí rén