書齋獨坐

宋代 鄭清之
避事寧違俗,端居悟及身。 穎泓供媵御,方冊替親賓。 室暗月闌入,庭空花自陳。 所安惟適耳,誰復辨秋春。
shì níng wéi   duān shēn  
yǐng hóng gōng yìng   fāng qīn bīn  
shì àn yuè lán   tíng kōng huā chén  
suǒ ān wéi shì ěr   shuí biàn qiū chūn