書齋春日

宋代 呂南公
花困蜂鶯柳困風,年年春恨渺無窮。已添病格憂詩債,未破愁城憶酒功。 日月正居勞苦上,山川長在夢魂中。游鞍賞席今多少,想見濃陰替亂紅。
huā kùn fēng yīng liǔ kùn fēng   nián nián chūn hèn miǎo qióng tiān bìng yōu shī zhài wèi   chóu chéng jiǔ gōng    
yuè zhèng láo shàng   shān chuān zhǎng zài mèng hún zhōng yóu ān shǎng jīn duō shǎo xiǎng   jiàn nóng yīn luàn hóng