漱玉亭觀瀑布

清代 繆荃孫
晚登漱玉亭,朗誦坡公詩。峽破不複合,龍飛不復歸。 但覺風雨沈沈四山暝,半空灑落千珠璣。石色際天青,遍刻前人辭。 後題壓前題,好名轉被通人嗤。不如煮瀑布、拾松枝,可以潤渴吻、滌饞頤。 不則佳釀貯以雙鴟夷,看山時復一中之。醉眠石上世事吾弗知,浮沫淅淅濺我霜華髭。
wǎn dēng shù tíng   lǎng sòng gōng shī xiá   lóng fēi guī
dàn jué fēng shěn shěn shān míng   bàn kōng luò qiān zhū shí tiān qīng   biàn qián rén
hòu qián   hǎo míng zhuǎn bèi tōng rén chī zhǔ shí sōng zhī   rùn wěn chán
jiā niàng zhù shuāng chī   kàn shān shí zhōng zhī zuì mián shí shàng shì shì zhī   jiàn shuāng huá