疏影·晴空漠膜

宋代 趙以夫
晴空漠漠。怪雪來底處,飄滿籬落。元是花神,管領春風,幽香忽遍林壑。玉仙緩轡江城路,全不羨、揚州東閣。似天教、瑤珮瓊裾,薦與翠尊冰勺。 聞道兒童好語,豐年瑞覆斗,占取紅萼。驛使飛馳,羹鼎安排,速趁良辰行樂。聯鑣一一清都客,也肯把、山翁同約。醉歸來、夢斷西窗,怕聽麗譙悲角。
qíng kōng guài xuě lái chǔ   piāo mǎn 滿 luò yuán shì huā shén   guǎn lǐng chūn fēng   yōu xiāng biàn lín xiān huǎn pèi jiāng chéng   quán xiàn yáng zhōu dōng shì tiān jiào yáo pèi qióng   jiàn cuì zūn bīng sháo
wén dào er tóng hǎo   fēng nián ruì dòu   zhàn hóng è shǐ 使 fēi chí   gēng dǐng ān pái   chèn liáng chén xíng lián biāo qīng dōu   kěn shān wēng tóng yuē zuì guī lái mèng duàn 西 chuāng   tīng qiáo bēi jiǎo