疏影(催梅)

宋代 施樞
低枝亞實。望翠陰護曉,幽夢難覓。淒楚霓裳,瓊闕瑤台,經年暗鎖清逸。春風似怪重門掩,未許入、玉堂吟筆。想壽陽,卻厭新妝,倦抹粉花宮額。 還記孤山舊路,未應便負了,波冷蟾白。莫寄相思,惟有寒煙,伴我騷人間寂。東君須自憐疏影,又何待、山前雪積。好試敲、羯鼓聲催,與約鼎羹消息。
zhī shí wàng cuì yīn xiǎo   yōu mèng nán chǔ cháng   qióng quē yáo tái   jīng nián àn suǒ qīng chūn fēng shì guài chóng mén yǎn   wèi táng yín xiǎng shòu yáng   què yàn xīn zhuāng   juàn fěn huā gōng é
hái shān jiù   wèi yìng biàn 便 le   lěng chán bái xiāng   wéi yǒu hán yān   bàn sāo rén jiān dōng jūn lián shū yǐng   yòu dài shān qián xuě hǎo shì qiāo jié shēng cuī   yuē dǐng gēng xiāo xi