書意

宋代 陸游
解牛悟養生,牧羊知治民,通一萬事畢,我每思古人。 小園財三畝,手自蓻嘉木,先當培其根,又戒無欲速。 老松臥澗底,千歲陵冰霜。 我豈樗櫟哉,但取無伐傷。
jiě niú yǎng shēng   yáng zhī zhì mín   tōng wàn shì   měi rén
xiǎo yuán cái sān   shǒu jiā   xiān dāng péi gēn   yòu jiè
lǎo sōng jiàn   qiān suì líng bīng shuāng
chū zāi   dàn shāng