書興四首

宋代 汪炎昶
積陰斂荒霾,崖崿詭秘聞。 潑光潤綠洋,錯彩嵐翠閃。 蘚槎驚鶻巢,露撲裹蟲繭。 布棋出出廬,漬墨凝鴉點。 每恨前山逼,遐眺不得展。 意中豁危陟,日車已欹轉。 畏與欲人逢,歸途取迂遠。
yīn liǎn huāng mái   è 崿 guǐ wén  
guāng rùn yáng   cuò cǎi lán cuì shǎn  
xiǎn chá jīng cháo   guǒ chóng jiǎn  
chū chū   níng diǎn  
měi hèn qián shān   xiá tiào zhǎn  
zhōng huō wēi zhì   chē zhuǎn  
wèi rén féng   guī yuǎn