書興

宋代 王松
容易秋風感不禁,最無定局是晴陰。愧非大海回瀾手,猶有閒雲出岫心。 聞事每驚當世混,讀書且喜住山深。寰中碌碌誰知己,抱膝聊為梁父吟。
róng qiū fēng gǎn jīn   zuì dìng shì qíng yīn kuì fēi hǎi huí lán shǒu yóu   yǒu xián yún chū xiù xīn    
wén shì měi jīng dāng shì hùn   shū qiě zhù shān shēn huán zhōng shéi zhī bào   liáo wèi liáng yín