書謝師厚至

宋代 梅堯臣
爾來器爾姑,清淚滴塵幾。一聞在目言,不謂今則死。 而猶意遠行,所念當至止。秋風忽助嚎,萬木欲摧毀。
ěr lái ěr   qīng lèi chén wén zài yán   wèi jīn    
ér yóu yuǎn xíng   suǒ niàn dāng zhì zhǐ qiū fēng zhù háo wàn   cuī huǐ