樹下二首 其二
召公愛小棠,百歲俾勿拔。仲尼憩大樹,一宿輒已伐。
聖賢豈殊途,人事有窮達。出處何可常,我身固微末。
上無燕伯遇,下無宋人孽。從容聖賢間,得此亦已竊。
zhào
召
gōng
公
ài
愛
xiǎo
小
táng
棠
,
bǎi
百
suì
歲
bǐ
俾
wù
勿
bá
拔
zhòng
。
ní
仲
qì
尼
dà
憩
shù
大
yī
樹
,
xiǔ
一
zhé
宿
yǐ
輒
fá
已
伐
。
shèng
聖
xián
賢
qǐ
豈
shū
殊
tú
途
,
rén
人
shì
事
yǒu
有
qióng
窮
dá
達
chū
。
chù
出
hé
處
kě
何
cháng
可
wǒ
常
,
shēn
我
gù
身
wēi
固
mò
微
末
。
shàng
上
wú
無
yàn
燕
bó
伯
yù
遇
,
xià
下
wú
無
sòng
宋
rén
人
niè
孽
cóng
。
róng
從
shèng
容
xián
聖
jiān
賢
dé
間
,
cǐ
得
yì
此
yǐ
亦
qiè
已
竊
。