暑夕

宋代 鄧剡
暑夕不能寐,起坐林間亭。 齒鼠欺黑月,流螢亂飛星, 星河光淡泊,不辨草樹青。 泥泥涼露下,稍稍殘夢醒。 幽蟲故兒女,私語如相應。 鄰鍾自何來,迢迢入孤聽。
shǔ néng mèi   zuò lín jiān tíng
chǐ shǔ hēi yuè   liú yíng luàn fēi xīng  
xīng guāng dàn   biàn cǎo shù qīng
liáng xià   shāo shāo cán mèng xǐng
yōu chóng ér   xiāng yìng
lín zhōng lái   tiáo tiáo tīng