書吳道隱林亭

唐代 方干
蘚榭莎亭蘿筱陰,依稀氣象似山林。 橘枝亞路黃苞重,井脈牽湖碧甃深。 稚子遮門留熟客,驚蟬入座避游禽。 四鄰不見孤高處,翻笑騰騰只醉吟。
xiǎn xiè shā tíng luó xiǎo yīn   xiàng shān lín
zhī huáng bāo zhòng   jǐng mài qiān zhòu shēn
zhì zhē mén liú shú   jīng chán zuò yóu qín
lín jiàn gāo chù   fān xiào téng téng zhǐ zuì yín