書王子重閒軒壁

宋代 李之儀
經年問疾漫持想,今日登軒念自空。不能碌碌遽如許,定應剪剪將無同。 人喧渡口似瓜步,木落沙頭疑渚宮。莫辭眼力遍沙界,回首臘盡還春風。
jīng nián wèn màn chí xiǎng   jīn dēng xuān niàn kōng néng   dìng yīng jiǎn jiǎn jiāng tóng
rén xuān kǒu shì guā   luò shā tóu zhǔ gōng yǎn biàn shā jiè   huí shǒu jǐn hái chūn fēng