書嘆

宋代 陸游
多病文園苦滯留,時時浩嘆攬貂裘。 縱無夜雨何曾寐,不為秋風也自愁。 今歲頓驚絲鬢改,此生難繼錦江游。 欲談舊事無人共,日落鴉歸又倚樓。
duō bìng wén yuán zhì liú   shí shí hào tàn lǎn diāo qiú
zòng zēng mèi   wéi qiū fēng chóu
jīn suì dùn jīng bìn gǎi   shēng nán jǐn jiāng yóu
tán jiù shì rén gòng   luò guī yòu lóu