書嘆

宋代 陸游
夜深青燈耿窗扉,老翁稚子窮相依。 齏鹽不給脫粟飯,布褐僅有懸鶉方,偶然得肉思共飽,吾兒苦讓不忍違。 兒飢讀書到雞唱,意雖甚壯氣力微;可憐落筆漸健快,其奈瘦面無光輝!布衣儒生例骨立,紈褲市兒皆瓠肥。 勿言學古徒自困,吾曹舍此將安歸?作詩自寬亦慰汝,吟罷撫幾頻歔欷。
shēn qīng dēng gěng chuāng fēi   lǎo wēng zhì qióng xiāng  
yán gěi tuō fàn   jǐn yǒu xuán chún fāng   ǒu rán ròu gòng bǎo   ér ràng rěn wéi  
ér shū dào chàng   suī shén zhuàng wēi   lián luò jiàn jiàn kuài   nài shòu miàn guāng huī   shēng   wán shì ér jiē féi  
yán xué kùn   cáo shě jiāng ān guī   zuò shī kuān wèi   yín pín