書嘆

宋代 陸游
齊民困衣食,如疲馬思秣。 我欲達其情,疏遠畏強聒。 有司或苛取,兼併亦豪奪;正如橫江綱,一舉孰能脫!政本在養民,此論豈迂闊?我今雖退休,嘗綴廷議末。 明恩殊未報,敢自同衣褐?吾君不可負,願治甚饑渴。
mín kùn shí  
qíng   shū yuǎn wèi qiáng guō
yǒu huò   jiān bìng háo duó   zhèng héng jiāng gāng   shú néng tuō   zhèng běn zài yǎng mín   lùn kuò   jīn suī tuì 退 xiū   cháng zhuì tíng
míng ēn shū wèi bào   gǎn tóng   jūn   yuàn zhì shén