書雙竹湛師房二首

宋代 蘇軾
我本江湖一釣舟,意嫌高屋冷颼颼。 羨師此室才方丈,一炷清香盡日留。 暮鼓朝鐘自擊撞,閉門孤枕對殘釭。 白灰旋撥通紅火,臥聽蕭蕭雨打窗。
běn jiāng diào zhōu   xián gāo lěng sōu sōu  
xiàn shī shì cái fāng zhang   zhù qīng xiāng jìn liú  
cháo zhōng zhuàng   mén zhěn duì cán gāng  
bái huī xuán tòng hóng huǒ   tīng xiāo xiāo chuāng