數詩煎迫太甚再為花下一轉語

宋代 虞儔
蝶自無心懶,花應有意開。 含香特珍寵,顧影尚低回。 畢竟風流在,從渠火急催。 浮華不相待,莊重政徘徊。
dié xīn lǎn   huā yīng yǒu kāi  
hán xiāng zhēn chǒng   yǐng shàng huí  
jìng fēng liú zài   cóng huǒ cuī  
huá xiāng dài   zhuāng zhòng zhèng pái huái