書生嘆

宋代 陸游
君不見城中小兒計不疏,賣漿賣餅活有餘,夜歸無事喚儔侶,醉倒往往眠街衢。 又不見壟頭男子手把鉏,丁字不識稱農夫,筋力雖勞憂患少,春秋社飲常歡娛。 可憐秀才最誤計,一生衣食囊中書,聲名才出眾毀集,中道不復能他圖,抱書餓死在空谷,人雖可罪汝亦愚。 嗚呼,人雖可罪汝亦愚,曼倩豈即賢侏儒!
jūn jiàn chéng zhōng xiǎo ér shū   mài jiāng 漿 mài bǐng huó yǒu   guī shì huàn chóu   zuì dào wǎng wǎng mián jiē
yòu jiàn lǒng tóu nán shǒu chú   dīng shí chēng nóng   jīn suī láo yōu huàn shǎo   chūn qiū shè yǐn cháng huān
lián xiù cai zuì   shēng shí náng zhōng shū   shēng míng cái chū zhòng huǐ   zhōng dào néng   bào shū è zài kōng   rén suī zuì
  rén suī zuì   màn qiàn xián zhū