書生
書生豈必便鞍馬,上將何妨解佩刀。漢高犒師憂灞上,屈瑕舉趾狃蒲騷。
千金裘敝吾將老,兩石弓開客自豪。擒縱應須籌策定,莫煩西顧聖心勞。
shū
書
shēng
生
qǐ
豈
bì
必
biàn
便
ān
鞍
mǎ
馬
,
shàng
上
jiàng
將
hé
何
fáng
妨
jiě
解
pèi
佩
dāo
刀
。
。
hàn
漢
gāo
高
kào
犒
shī
師
yōu
憂
bà
灞
shàng
上
,
qū
屈
xiá
瑕
jǔ
舉
zhǐ
趾
niǔ
狃
pú
蒲
sāo
騷
。
。
qiān
千
jīn
金
qiú
裘
bì
敝
wú
吾
jiāng
將
lǎo
老
,
liǎng
兩
dàn
石
gōng
弓
kāi
開
kè
客
zì
自
háo
豪
。
。
qín
擒
zòng
縱
yìng
應
xū
須
chóu
籌
cè
策
dìng
定
,
mò
莫
fán
煩
xī
西
gù
顧
shèng
聖
xīn
心
láo
勞
。
。