書秋

唐代 王初
千時南雲度塞鴻,秋雲無跡淡平空。 人間玉嶺清霄月,天上銀河白晝風。 潘賦登山魂易斷,楚歌遺佩怨何窮。 往來未得如張翰,欲膾霜鯨碧海東。
qiān shí nán yún sāi hóng   qiū yún dàn píng kōng  
rén jiān lǐng qīng xiāo yuè   tiān shàng yín bái zhòu fēng  
pān dēng shān hún duàn   chǔ pèi yuàn qióng  
wǎng lái wèi zhāng hàn   kuài shuāng jīng hǎi dōng