舜山寺

宋代 韓淲
風沙跋馬度平原,眼底光陰幾換年。霜氣挾寒涵落日,雲容薄暮帶孤煙。 經行野寺尋詩和,邂逅殘僧把茗煎。束縛一官真自笑,可無清興解鞍眠。
fēng shā píng yuán   yǎn guāng yīn huàn nián shuāng xié hán hán luò yún   róng dài yān    
jīng xíng xún shī   xiè hòu cán sēng míng jiān shù guān zhēn xiào   qīng xīng jiě ān mián