蜀路石婦

唐代 白居易
道旁一石婦,無記復無銘。傳是此鄉女,為婦孝且貞。 十五嫁邑人,十六夫征行。夫行二十載,婦獨守孤焭。 其夫有父母,老病不安寧。其婦執婦道,一一如禮經。 晨昏問起居,恭順發心誠。藥餌自調節,膳羞必甘馨。 夫行竟不歸,婦德轉光明。後人高其節,刻石像婦形。 儼然整衣巾,若立在閨庭。似見舅姑禮,如聞環佩聲。 至今為婦者,見此孝心生。不比山頭石,空有望夫名。
dào páng shí   míng chuán shì xiāng   wèi xiào qiě zhēn
shí jià rén   shí liù zhēng xíng xíng èr shí zài   shǒu qióng
yǒu   lǎo bìng ān níng zhí dào   jīng
chén hūn wèn   gōng shùn xīn chéng yào ěr tiáo 調 jié   shàn xiū gān xīn
xíng jìng guī   zhuǎn guāng míng hòu rén gāo jié   shí xiàng xíng
yǎn rán zhěng jīn   ruò zài guī tíng shì jiàn jiù   wén huán pèi shēng
zhì jīn wèi zhě   jiàn xiào xīn shēng shān tóu shí   kōng yǒu wàng míng