書林十景 其十 華峰霽雪

宋代 謝枋得
朔風吹折寒梅枝,嚴凝凍合彤雲痴。華峰屹立亘今古,堆累積聚皆昏迷。 楊花飛舞盈三尺,蝶翅交加呈六出。朝陽發燄照乾坤,萬壑千崖消粉飾。
shuò fēng chuī zhé hán méi zhī   yán níng dòng tóng yún chī huá fēng gèn jīn duī   lěi jiē hūn    
yáng huā fēi yíng sān chǐ   dié chì jiāo jiā chéng liù chū zhāo yáng yàn zhào qián kūn wàn   qiān xiāo fěn shì